Palestine: sự thất bại của giải pháp hai nhà nước và phương án cộng sản thay thế

Cuộc chiến tranh diệt chủng của Israel trên Gaza đang tiến tới một giai đoạn quan trọng, những hình ảnh ghê rợn của thường dân bị tàn sát đã gây nên một làn sóng phẫn nộ trên khắp thế giới, hàng nghìn người đã tràn xuống đường ở các thủ đô trên khắp Trung Đông, yêu cầu hành động ủng hộ Gaza , cùng lúc đó hàng trăm nghìn người ở phương tây đã biểu tình chống lại sự đồng lõa của chính phủ của họ về các tội ác của Israel.

IMT hết lòng ủng hộ phong trào này và hoàn toàn đoàn kết với cuộc đấu tranh của người dân Palestine vì giải phóng dân tộc và tự do thoát khỏi ách áp bức đế quốc, nhưng câu hỏi ngay lập tức xuất hiện, làm sao để giành lấy tự do cho người Palestine? Và câu hỏi này đòi hỏi một câu trả lời rõ ràng.

Không giải pháp

Nhiều đảng cánh tả và các tổ chức công nhân đã kêu gọi ngừng bắn ngay lập tức và một kế hoạch hòa bình, đặt ra viễn cảnh khả năng chấm dứt sự chiếm đóng của Israel ở Palestine

Liên hiệp công đoàn thế giới (WFTU), chẳng hạn, đã yêu cầu chấm dứt việc “Israel chiếm đóng và định cư ở các vùng lãnh thổ Ả rập , theo các nghị quyết của Liên Hợp Quốc”, và thành lập “ một nhà nước Palestine độc lập dựa trên biên giới năm 1967 với thủ đô là đông Jerusalem, và đảm bảo quyền hồi hương của người tị nạn Palestine".

Các đảng cộng sản trên toàn thế giới đã đưa ra những tuyên bố giống nhau, Đảng Cộng sản Anh (CPB) kêu gọi “thực hiện giải pháp hai nhà nước dựa trên biên giới trước năm 1967 thành lập một nhà nước Palestine độc lập.”

Nhưng ngoài ủng hộ về mặt cảm tình ra, thì những lời kêu gọi này mang lại gì cho quần chúng Palestine ?

Nhiệm vụ đầu tiên của bất kì người cộng sản nào đều là nói lên sự thật, và sự thật căn bản nhất trong tất cả hoàn cảnh là những nghị quyết bất lực của Liên Hợp Quốc và những mưu toan của 'cộng đồng quốc tế' chính là thứ vô dụng nhất với nhân dân Palestine.

Trước hết, đường biên giới trước năm 1967 đã được thiết lập qua cuộc thanh lọc sắc tộc đối với 700,000 người Palestine từ năm 1947 đến năm 1949 , sự kiện Nakba ('thảm họa' trong tiếng Ả rập), được tiến hành bởi lực lượng dân quân Zionist với sự hậu thuẫn của đế quốc mỹ.

Cuối năm 1949 Israel đã chiếm 78% Palestine, phản ứng của 'cộng đồng quốc tế' là gì ? Họ đã công nhận 'Đường ranh giới xanh' (Green Line), thứ mà tất yếu đã gây ra sự đẫm máu cho tới ngày nay, thứ biên giới mà Đảng Cộng sản Anh và các tổ chức khác bây giờ lại muốn quay trở lại sai lầm đó bằng một hình thức khác.

Phản ứng của Liên Hợp Quốc là thông qua nghị quyết 242, đến nay vẫn chưa được thực thi. Vì vậy chúng ta phải đặt câu hỏi, nếu Liên Hợp Quốc hoàn toàn không thể (và không sẵn lòng) để thi hành nghị quyết yếu ớt của mình từ năm 1947, thì ai sẽ làm điều đó?

Hòa bình mục nát

Điều luôn luôn không được nhắc tới trong những lời kêu gọi giải pháp "hai nhà nước" là bất cứ phương án đề xuất nào về cách thức để đạt đươc điều đó. Khi các tổ chức kêu gọi một thỏa thuận hòa bình, cần thiết phải đặt ra câu hỏi rằng đó là thỏa thuận gì, được đàm phán và thi hành bởi ai?

Palestine đã trải qua những thỏa thuận hòa bình. Trên thực tế là, khủng hoảng hiện tại là kết quả cho sự thất bại hoàn toàn của giải pháp "hai nhà nước", như đã được đưa ra trong hiệp định Oslo năm 1993 và 1995.

Theo những điều khoản trong thỏa thuận đã được đàm phán sau lưng người dân Palestine này, Israel đã đồng ý rút lui khỏi các vùng lãnh thổ bị chiếm đóng và một cơ quan bán nhà nước Palestine, hay còn gọi là Chính quyền Palestine (PA-Palestinian Authority), đã được thành lập. Tuy nhiên, 60 phần trăm Bờ Tây sẽ vẫn hoàn toàn nằm dưới sự kiểm soát của Israel.

Bù lại, Yasser Arafat và tổ chức giải phóng Palestine (PLO-Palestine Liberation Organization) đồng ý công nhận nhà nước Israel và từ bỏ yêu sách về quyền hồi hương của những người Palestine đã bị trục xuất trong thời kỳ Nakba. Bên cạnh đó, những nhà lãnh đạo Palestine đã chấp nhận hướng tới việc khôi phục đường biên giới trước năm 1967, như đã được công nhận trong nghị quyết 242 của liên hợp quốc - những điều khoản mà các Đảng Cộng sản chính thức ngày nay đòi hỏi.

Hơn nữa , các bên đã đồng ý "đặt nền móng củng cố cơ sở kinh kế của phía Palestine". Nhưng cái này đạt được bằng cách sáp nhập Palestine vào một liên minh thuế quan với Israel. Palestine sẽ dùng chung một loại tiền tệ, đồng Shekel Israel.

Cuối cùng, lực lượng cảnh sát Palestine đã được lập ra, nhưng nhà nước Israel giữ lại "tất cả nguồn lực" để bảo đảm "an ninh và trật tự nội bộ". Israel cũng duy trì quyền độc quyền kiểm soát đường biên giới và không phận Palestine.

Kết quả của "hòa bình" này là gì? Sau 30 năm trôi qua, điều kiện sống ở Palestine ngày càng tồi tệ hơn, tỉ lệ thất nghiệp ở Gaza và Bờ Tây là 7% năm 1993, hiện tại là 24%. Tỉ lệ người trẻ thất nghiệp gần 37%. Số liệu về thất nghiệp mới nhất ở Gaza còn tệ hại hơn, ở mức 45%, và tỷ lệ này còn cao hơn nữa trong khối dân số trẻ. Đó là trước khi Israel ném bom. Toàn bộ nền kinh tế của Palestine đang trong tình trạng phụ thuộc thuộc địa vào Israel, nơi cung cấp 58 phần trăm lượng hàng nhập khẩu và tiếp nhận khoảng 86 phần trăm lượng hàng xuất khẩu.

Chính quyền Palestine và đảng cầm quyền Fatah đã trở thành không hơn gì một lũ bè phái tham nhũng, những kẻ vẫn nắm quyền chỉ vì chúng là một chế độ bù nhìn phục vụ hữu ích cho nhà nước Israel. Và đây chính xác là cách mà hầu hết người Palestine nhìn nhận. Sự kiện lực lượng an ninh của PA bắn vào những người biểu tình Palestine ở Nablus vào tuần trước là một minh họa sinh động cho thực tế này.

Khi sự thù địch của quần chúng đối với Fatah đã mang lại chiến thắng cho Hamas trong cuộc bầu cử lập pháp năm 2006, Israel, EU và Hoa Kỳ đã từ chối công nhận kết quả và gây áp lực buộc Fatah không được trao lại quyền lực. Kết quả là, Palestine đã bị chia cắt bởi một cuộc nội chiến khiến Gaza nằm dưới sự kiểm soát của Hamas và Bờ Tây nằm dưới sự kiểm soát của Fatah. Kể từ đó không có cuộc bầu cử nào diễn ra tiếp theo.

Giải pháp 'hai nhà nước' đã thành công trong việc tạo ra hai Palestine, hay đúng hơn là hai hố đen của sự khốn cùng, nơi người Palestine bị giam giữ như tù nhân trong chính đất nước của mình. Trong khi đó, việc mở rộng các khu định cư bất hợp pháp ở Bờ Tây vẫn tiếp tục dưới mọi chính phủ Israel kể từ khi Hiệp định được ký kết.

Palestine chưa bao giờ xa nền độc lập hơn bây giờ. Nền kinh tế bị bóp nghẹt một cách có hệ thống và cái gọi là Chính quyền Palestine thì không có thẩm quyền gì cả. Các nghị quyết đạo đức giả kêu gọi quay trở lại biên giới trước năm 1967 cho 'một nhà nước Palestine độc ​​lập' hoang đường đã hoàn toàn bỏ qua thực tế bất tiện này.

Chủ nghĩa đế quốc Israel

Những người ủng hộ giải pháp ‘hai nhà nước’ có thể phản đối rằng vấn đề cốt lõi là do các chính phủ cánh hữu Israel, đặc biệt là Benjamin Netanyahu, đã hành động thiếu thiện chí và cố tình phá hoại con đường dẫn đến hòa bình. Tất nhiên điều đó là không sai, nhưng sau đó chúng ta phải đặt ra câu hỏi: chính phủ Israel nào sẽ sẵn sàng hoặc có khả năng từ bỏ toàn bộ Bờ Tây? Hơn nữa, chính phủ Israel nào sẽ sẵn sàng trả tiền cho sự phát triển của một nền kinh tế Palestine độc ​​lập và khả thi trên biên giới của mình?

Israel là một quốc gia tư bản với các lợi ích đế quốc mà nó đã phát triển trên khắp khu vực. Và sự thống trị toàn bộ Palestine là một điều cần thiết tuyệt đối để theo đuổi các lợi ích đó. Thực tế này đã được những người sáng lập Israel công nhận và nó đã xác định chính sách của mọi chính phủ Israel kể từ năm 1948.

Số lượng các khu định cư bất hợp pháp ở Bờ Tây đã liên tục tăng lên kể từ năm 1967 và quá trình này diễn ra còn nhanh hơn kể từ năm 1993. Hiện có hơn 700.000 người định cư Do Thái sống bất hợp pháp ở Bờ Tây bị chiếm đóng và Đông Jerusalem, bóc lột sức lao động của người Palestine làm việc trong điều kiện giống như nô lệ. Và các khu định cư đã trở thành một lực lượng chính trị mạnh mẽ mà không chính phủ nào ở Israel có thể ngó lơ.

Không phải Likud hay Netanyahu, mà là Đảng Lao động Israel của Yitzhak Rabin (thường được gọi là 'Bonebreaker'- kẻ đánh gãy xương, biệt danh này nhằm ám chỉ việc ông này đã ra lệnh cho binh sĩ Israel sử dụng bạo lực, bao gồm việc đập gãy xương của những người biểu tình Palestine để dập tắt cuộc nổi dậy Intifada lần đầu tiên-ND) đã đàm phán Hiệp định Oslo, tập trung vào vấn đề 'hội nhập’ kinh tế của nền kinh tế Israel và Palestine. Và khi liên minh ‘Một Israel’ của Đảng Lao động lên nắm quyền vào năm 1999, họ không đảo ngược hay thậm chí dừng lại việc mở rộng các khu định cư của Israel ở Bờ Tây.

Dưới chế độ đế quốc, hòa bình chỉ đơn giản là sự tiếp tục của chiến tranh bằng các phương tiện khác. Sự khác biệt duy nhất giữa chủ nghĩa phục quốc Do Thái tự do và chủ nghĩa phục quốc Do Thái hữu khuynh là: nếu bọn bọn 'tự do' thích lặng lẽ đá vào cổ người Palestine và làm họ bất tỉnh, thì bọn 'hữu khuynh' sút liên tục vào mặt họ.

Điều mà phe cánh tự do của giai cấp thống trị Israel phản đối không phải là sự áp bức khủng khiếp đối với người Palestine mà là viễn cảnh rằng hành động khiêu khích của phe cánh hữu có thể dẫn đến một cuộc nổi dậy khác của quần chúng Palestine. Và nỗi sợ hãi đó đang được chứng minh thông qua các sự kiện thực tế.

Trên thực tế, không hề tồn tại một nhà nước Palestine độc lập và sẽ không bao giờ có nhà nước này chừng nào chủ nghĩa tư bản Israel vẫn còn tồn tại. Sự đoàn kết với Palestine phải xuất phát từ thực tế không thể tránh khỏi này, mà đa số người Palestine đã hiểu.

Trong cuộc khảo sát vào tháng 9 do Trung tâm Nghiên cứu Chính sách và Khảo sát Palestine (PSR-the Palestinian Center for Policy and Survey Research) tiến hành, 64 phần trăm người dân cho biết tình hình hiện nay tệ hơn so với trước hiệp định Oslo, 71 phần trăm cho rằng Tổ chức Giải phóng Palestine đã sai lầm khi ký thỏa thuận ngay từ đầu và 53 phần trăm cho rằng đấu tranh vũ trang là cách tốt nhất để tiến lên giải phóng Palestine.

Yêu cầu để ra một kế hoạch hòa bình mới theo cùng đường lối như Oslo trong điều kiện hiện tại cùng lắm chẳng qua cũng chỉ để điều đình dư luận, tệ hơn là dùng để lừa phỉnh quần chúng. Đây chính xác là lý do tại sao Hoa Kỳ can thiệp và làm trung gian cho Hiệp định Oslo năm 1993, và tại sao một loạt các tổng thống Hoa Kỳ đã tán thành là giải pháp 'hai nhà nước' kể từ đó. Đây cũng là lý do tại sao phần lớn thanh niên Palestine đã đúng khi phản đối giải pháp này.

Việc thẳng thắn phản đối chiến tranh tàn phá là điều hoàn toàn không sai, nhưng trong cuộc xung đột giữa kẻ áp bức và người bị áp bức, chủ nghĩa hòa bình chỉ giới ở việc hạn rao giảng sự thụ động cho quần chúng và điều hướng đấu tranh vào đi ngõ cụt.

Vì một giải pháp cách mạng

Không có con đường cải cách nào dẫn đến tự do cho người Palestine. Áp lực quốc tế và các thỏa thuận 'hòa bình' chỉ có thể duy trì nguyên trạng vốn đã không thể chấp nhận được. Quần chúng Palestine chỉ có thể dựa vào sức mạnh của chính họ, được tiếp sức bởi sự đoàn kết của giai cấp công nhân toàn thế giới.

Một cuộc nổi dậy mới trên khắp Palestine trên nền tảng của lực lượng thanh niên cách mạng có thể làm lay chuyển không chỉ chế độ Israel mà còn toàn bộ khu vực.

Được huy động xung quanh một chương trình xã hội chủ nghĩa, phong trào này có thể vươn ra ngoài biên giới nhân tạo của Palestine đến những công nhân Ả Rập sống ở phía Israel của Đường ranh giới xanh; đến những công nhân và người nghèo ở các quốc gia Ả Rập lân cận đang phẫn nộ vì sự thông đồng của giai cấp thống trị của họ với tội ác của chủ nghĩa phục quốc Do Thái; và có thể bắt đầu khơi dậy phong trào đấu tranh giai cấp, phá vỡ sự 'thống nhất quốc gia' giữa công nhân và giới chủ Israel, vốn rất quan trọng đối với sự cai trị của giai cấp tư bản.

Tuy nhiên, một phong trào toàn năng như vậy, nếu chỉ dừng lại ở việc thành lập một nước Palestine tư bản yếu kém bên cạnh một số phiên bản 'dân chủ' của nhà nước tư bản Israel hiện tại, thì sẽ hoàn toàn tự chuốc lấy thất bại. Trên thực tế, một kết quả như vậy là không thể. Giai cấp thống trị Israel, nếu quyền lực của chúng chỉ bị làm cho lung lay thay vì bị đập tan, sẽ quay lại tìm cách trả thù. Chúng sẽ quay trở lại với một thứ gì đó thậm chí còn kinh hoàng hơn cả chế độ hiện tại. Cơ sở phản động của chủ nghĩa phục quốc Do Thái cần phải bị giải thể hoàn toàn, giai cấp thống trị phải bị tước đoạt, và đất đai cùng các công ty độc quyền phải được đặt dưới sự kiểm soát của giai cấp công nhân.

Chỉ có chế độ dân chủ vô sản mới có thể thay thế nhà nước Israel hiện tại, chấm dứt sự chiếm đóng, giải quyết vấn đề cốt lõi về đất đai và tôn trọng quyền dân chủ của cả người Do Thái và người Ả Rập. Tóm lại, chúng tôi không ủng hộ một nền hòa bình giả tạo; chúng tôi ủng hộ cách mạng.

Nhưng điều cần thiết hiện tại là một cuộc cách mạng không tôn tôn thờ các giá trị ‘dân chủ’ tư bản hay ranh giới quốc gia; thường trực cho đến khi chủ nghĩa đế quốc Israel và những con rối của nó ở Palestine bị đập tan hoàn toàn; đáp ứng nhu cầu cấp thiết của người dân Palestine, về đất đai, công việc, nhà ở và một cuộc sống đàng hoàng cho tất cả mọi người. Điều đó có nghĩa là cuộc cách mạng phải là xã hội chủ nghĩa, đó là cách duy nhất để xóa bỏ cơ sở vật chất mà giới tinh hoa cầm quyền theo chủ nghĩa phục quốc Do Thái dựa vào.

Đó là lý do tại sao chúng ta nêu cao khẩu hiệu : Intifada cho tới khi giành được thắng lợi!

Join us

If you want more information about joining the RCI, fill in this form. We will get back to you as soon as possible.